Skip to main content

Trường trung học Phan Thanh Giản (Cần Thơ) – Wikipedia tiếng Việt

Trường trung học Phan Thanh Giản, tiền thân là Collège de Cần Thơ là một trường trung học tại Cần Thơ. Thành lập năm 1917, trường là một trong các cơ sở giáo dục lâu đời nhất của Cần Thơ và Việt Nam.

Trải qua nhiều thay đổi, từ Tháng 11 năm 1985, trường được đổi tên thành Trường Trung học Phổ thông Châu Văn Liêm.





Ngày 17.3.1879, Collège de Mỹ Tho (nay là trường trung học Nguyễn Đình Chiểu, Mỹ Tho) được thành lập. Vì số học sinh quá đông, nên đến năm 1917, trường Mỹ Tho mở một chi nhánh ở Cần Thơ với tên gọi Collège Cần Thơ [1]. Học sinh học xong lớp bổ túc tiểu học (Cours Complémentaire) ở Collège Cần Thơ sẽ được chuyển sang học ở Collège Mỹ Tho cho đến hết năm thứ tư (4e Année de l'Enseignement Primaire Superieur Franco Indigène, tương đương lớp 9 hiện nay). Mãi đến những năm 1924-1926, khi đã mở đủ các lớp thuộc bậc Cao đẳng tiểu học, Collège Cần Thơ mới tách riêng ra và không còn là chi nhánh tuỳ thuộc Collège Mỹ Tho nữa [1].

Lúc đầu, trường chỉ có một dãy tầng lầu, còn được dùng làm nơi nội trú cho học sinh của trường Sơ Học tỉnh Cần Thơ ở đối diện [2].. Đến năm 1921, trường xây hoàn tất dãy lầu thứ hai và thêm những kiến trúc phụ thuộc nối liền hai dãy lầu [2].

Tháng 6 năm 1929, và cũng là lần đầu tiên, trường Collège Cần Thơ chính thức gởi thí sinh thi Brevet ElémentaireBrevet D'Enseignement Primaires Supériers Franco Indigènes (bằng Cao đẳng tiểu học Pháp, tương đương với bằng tốt nghiệp cấp 2 hiện nay, lúc đó bằng cấp này đã là khá cao trong xã hội). Số thí sinh ghi là 21, ngoài trừ 1 người bỏ cuộc, còn tất cả 20 đều đậu [2].

Trong giai đoạn Chiến tranh Đông Dương, 1941-1942, trường cũ bị sung công và chỉ đến năm 1956 mới trả lại cho trường [3].


Sau năm 1945[sửa | sửa mã nguồn]


Bắt đầu từ tháng 8 năm 1945 trường chính thức lấy tên là trường Trung học Phan Thanh Giản [2]. Giai đoạn 1956-1975 là giai đoạn có số lớp học cao nhất trong lịch sử của trường, gồm 112 lớp Ðệ Nhất cấp (tương đương trung học cấp 2 hiện nay) và Ðệ Nhị cấp (cấp 3) với hai môn sinh ngữ Anh văn và Pháp văn[3]. Đến niên học 1963-1964, khu trường Ðệ Nhất cấp Nam (cấp 3 trung học) chuyển sang khu trường Phan Thanh Giản cũ để giao trường mới (dùng từ năm 1942, khi trường cũ bị sung công) lại và Bộ Giáo dục Việt Nam Cộng hòa thành lập trường Nữ trung học Đoàn Thị Điểm, từ đó trường Phan Thanh Giản là trường chỉ còn có học sinh nam [3].


Sau năm 1975[sửa | sửa mã nguồn]


Sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, trường tách ra làm 2, Ðệ Nhị Cấp (Cấp 3 hiện nay) sang học ở Khu trường mới (tức trường Ðoàn Thị Ðiểm cũ), Ðệ Nhất Cấp (tức cấp 2 hiện nay) học ở trường Phan Thanh Giản và đổi tên là Trường An Cư 1 [3].

Đến năm 1983, Cấp 3 trở lại trường Phan Thanh Giản cũ (trường An Cư 1) và cấp 2 học rải rác trong nhiều phường, gọi là Phổ thông Cơ sở. Trường Đoàn Thị Điểm cũ mang tên Phổ thông cơ sở An Cư 1 còn Trường cấp 3 (Phan Thanh Giản cũ) mang tên Trường Phổ thông Trung học Cần Thơ [3].


Sau năm 1985[sửa | sửa mã nguồn]


Vào tháng 11 năm 1985, trường đổi tên là trường Trung học phổ thông Châu Văn Liêm.
Trường Phổ thông cơ sở An Cư 1 đã được trở về tên cũ là trường trung học Đoàn Thị Điểm từ năm học 1992-1993 về sau [3].





  • 1921-1924: Ông Paul Espelette

  • 1924-1925: Ông Louis Reybouder

  • 1926-1926: Ông Louis Boulliard

  • 1927-1929: Ông Pierre Manière

  • 1930-1930: Ông C. Cadilion

  • 1931-1931: Ông A. Bizot

  • 1931-1934: Ông Charles Paquier

  • 1934-1935: Ông Gabriel Jalat

  • 1935-1936: Ông Charles Paquier

  • 1936-1937: Ông V. Vincenti

  • 1937-1944: Ông P. de Fautereauvassel

  • 1944-1945: Ông Maurice Lamarre

  • 1946-1946: Ông Nguyễn Bá Cường

  • 1947-1947: Ông Trương Vĩnh Khánh

  • 1947-1949: Ông Nguyễn Bá Cường

  • 1950-1951: Ông Dương Văn Dỏi

  • 1952-1957: Ông Nguyễn Băng Tuyết

  • 1957-1957: Ông Bửu Trí

  • 1957-1962: Ông Nguyễn Văn Kính

  • 1962-1964: Ông Lưu Khôn

  • 1964-1967: Ông Phạm Văn Đàm

  • 1967-1970: Ông Nguyễn Trung Quân

  • 1970-1971: Ông Phạm Duy Khiêm

  • 1971-1973: Ông Trương Quang Minh

  • 1973-1975: Ông Võ Văn Trí [3]




Comments

Popular posts from this blog

Arthur Ernest Morgan - Wikipedia

Arthur Ernest Morgan (20 tháng 6 năm 1878 - 16 tháng 11 năm 1975) là một kỹ sư dân sự, quản trị viên và nhà giáo dục Hoa Kỳ. Ông là kỹ sư thiết kế cho hệ thống kiểm soát lũ quận Miami Conservancy và giám sát xây dựng. Ông từng là chủ tịch của Antioch College trong khoảng thời gian từ 1920 đến 1936. Ông cũng là chủ tịch đầu tiên của Cơ quan Thung lũng Tennessee từ năm 1933 đến năm 1938, trong đó ông sử dụng các khái niệm đã được chứng minh trong công việc trước đây của mình với Khu bảo tồn Miami. Thời niên thiếu [ chỉnh sửa ] Arthur E. Morgan sinh ra ở gần Cincinnati, Ohio nhưng gia đình ông sớm chuyển đến St. Cloud, Minnesota. Sau khi tốt nghiệp trung học, anh dành vài năm tiếp theo để làm việc ngoài trời ở Colorado. Trong thời gian này, ông đã học được rằng có một sự hiểu biết thực tế về kỹ thuật thủy lực. Anh trở về nhà và bắt đầu luyện tập với cha mình, học về kỹ thuật thủy lực bằng cách học nghề. Đến năm 1910, ông đã thành lập công ty riêng và trở thành thành viên liên k...

Qua phương tiện truyền thông - Wikipedia

Via media là một cụm từ tiếng Latin có nghĩa là "con đường giữa" và là một câu châm ngôn triết học cho cuộc sống, chủ trương điều độ trong mọi suy nghĩ và hành động. Bắt nguồn từ triết học Hy Lạp cổ đại đầu tiên, nơi Aristotle (384 Hóa322 BCE) dạy điều độ, thúc giục các sinh viên của mình đi theo con đường giữa giữa các thái cực, qua phương tiện truyền thông là giới luật triết học thống trị mà La Mã cổ đại văn minh và xã hội được tổ chức. Erasmus [ chỉnh sửa ] Anh giáo [ chỉnh sửa ] Thuật ngữ thông qua phương tiện Các nhà thờ Anh giáo, mặc dù không phải không có tranh luận, như là một thuật ngữ của lời xin lỗi. Ý tưởng về một con đường trung gian, giữa Công giáo La Mã và các nhà cải cách giáo quyền, trở lại sớm trong thời Cải cách Tin lành, khi các nhà thần học như Martin Bucer, Thomas Cranmer và Heinrich Bullinger ủng hộ một giải pháp tôn giáo trong đó chính quyền thế tục sẽ nắm giữ chiếc nhẫn. tranh chấp tôn giáo, và đảm bảo sự ổn định chính trị...

Nghiêng và mê hoặc - Wikipedia

Slained and Enchanted là album phòng thu đầu tay của ban nhạc rock indie người Mỹ Pavement, phát hành vào tháng 4 năm 1992 trên Matador Records. Phát hành [ chỉnh sửa ] Album được phân phối cho các nhà phê bình vào đầu năm 1991, vài tháng trước khi phát hành chính thức; bản phân phối ban đầu không có toàn bộ ban nhạc, vì một số thành viên đã tham gia trong quá trình sản xuất. [7] Các buổi ghi âm được phân chia giữa South Makepeace Studios ở Brooklyn, New York (ghi ngày 24 tháng 12 năm 1990) và Louder Than You Think Studios ở Stockton , CA (ghi ngày 13 tháng 1 năm2020, 1991). Đĩa đơn đầu tiên (EP), "Summer Babe" xuất hiện vào tháng 8 năm 1991. [3] [4] [5] Đây là bản phát hành cuối cùng trên nhãn Drag City của Chicago trước khi ban nhạc chuyển đến Matador. Nó chứa các mặt B "Mercy Snack (The Laundromat)" và "Baptist Blacktick" mà sau đó được đưa vào phiên bản cao cấp của album. Một bản phối khác của "Summer B...