Skip to main content

Chuyến bay 626 của Yemenia – Wikipedia tiếng Việt

Chuyến bay 626 của Yemenia

Yemenia Airbus A310 F-OHPR.jpg

Một chiếc máy bay A310 của Yemenia tương tự như chiếc máy bay của chuyến bay 626.

Tai nạn
Ngày
30 tháng 6, 2009
Mô tả tai nạn
Đang điều tra
Địa điểm
Ấn Độ Dương, gần Comoros
11°18′59,34″N 43°19′37,15″Đ / 11,3°N 43,31667°Đ / -11.30000; 43.31667Tọa độ: 11°18′59,34″N 43°19′37,15″Đ / 11,3°N 43,31667°Đ / -11.30000; 43.31667
Hành khách
142
Phi hành đoàn
11
Tử vong
152
Sống sót
1[1]
Dạng máy bay
Airbus A310
Hãng hàng không
Yemenia
Số đăng ký
7O-ADJ
Xuất phát
Sân bay quốc tế Sana'a
Điểm đến
Sân bay quốc tế Prince Said Ibrahim

Chuyến bay 626 của Yemenia là một chuyến bay thường lệ thương mại đang trên đường từ Sana'a, Yemen đến Moroni, Comoros, và rơi vào khoảng 2h50 sáng (giờ địa phương) ngày 30 tháng 6 năm 2009 với 153 người trong máy bay.[2][3] Cho đến nay, chỉ có một người sống sót, một cô gái 14 tuổi đã được phát hiện.[4]

Phần lớn hành khách từ Paris, với chuyến bay IY749 của Yemenia trên một chiếc máy bay Airbus 330-200 của Yemenia với thời gian dừng ở Sân bay Marseille Provence tại thành phố Marseille, Pháp, nơi có một số hành khách và phi hành đoàn lên máy bay. Sau khi tới Sân bay quốc tế Sana'a ở Sana'a, Yemen, hành khách đã được chuyển qua một chiếc máy bay Airbus A310 cho chuyến bay IY626, chuyến bay dự kiến đến Sân bay quốc tế Prince Said Ibrahim ở Moroni, Comoros lúc 2h30 sáng (giờ địa phương) ngày 30 tháng 6 năm 2009.[5]





Chiếc máy bay bị nạn là một chiếc Airbus A310-324, số đăng ký là 7O-ADJ. Chiếc máy bay có số xê ri sản xuất 535, được chế tạo năm 1990, đã hoạt động 19 năm 3 tháng, đã thực hiện tổng cộng 51.900 giờ bay trong 17.300 chuyến bay đến thời điểm gặp tai nạn.[2][6]

Chiếc máy bay đã đi vào hoạt động bắt đầu từ hãng Air Liberté ngày 30 tháng 5 năm 1990 với số đăng ký F-GHEJ, thuê từ International Lease Finance Corporation (ILFC). Ngày 8 tháng 2 năm 1997, máy bay được cho Aerocancun thuê, số hiệu là VR-BQU. Tháng 3 năm 1997, chiếc máy bay này được cho Adorna Airways thuê lại và được trả lại cho Aerocancun ngày 3 tháng 11 năm 1997. Ngày 26 tháng 8 năm 1998, nó được cho Passaredo Transportes Aéreos thuê, số PP-PSE. Tháng 9 năm 1999, máy bay được cho Yemenia thuê, đăng ký số 7O-ADJ và hoạt động từ đó cho đến khi gặp nạn.[7]

Dominique Bussereau, Bộ trưởng giao thông Pháp báo cáo rằng, máy bay này đã được kiểm tra năm 2007 bởi Direction Générale de l'Aviation Civile và phát hiện một số lỗi, từ đó máy bay không quay lại Pháp và không được cơ quan này kiểm tra lại.[3]



Vụ rơi xảy ra ở Comoros trong Ấn Độ Dương, gần bờ biển và được nhiều người dân ở một làng gần đó chứng kiến. Một quan chức UN tại sân bay cho rằng đài không lưu đã nhận được một thông báo rằng máy bay đang hạ cánh trước khi mất liên lạc.[3] Có một số báo cáo không được xác nhận rằng máy bay đã rơi sau khi hạ cánh trượt. Có nhiều ngày thời tiết khắc nghiệt ở khu vực tại thời điểm tai nạn.[3] Một frông lạnh mạnh không theo mùa đã lướt qua quần đảo Comoros, gây ra gió tốc độ 64 km/h và tạo điều kiện bất ổn của không khí ở mức độ nhẹ và vừa.[8] Phó cục trưởng Cục hàng không dân dụng Yemen Mohammed Abdul Qader cho rằng tốc độ gió là 61 km/h tại thời điểm máy bay hạ cánh.[2]

Yemeni officials have not yet suspected foul play.[9]
Đây là vụ tai nạn thứ ba của hãng Yemenia; hai vụ trước là các cụ trượt đường băng nhưng không có thương vong dù một máy bay bị loại bỏ.[10] Đây đã là vụ rơi máy bay lớn thứ nhì của máy bay Airbus trong tháng, sau vụ chuyến bay 447 của Air France ngày 1 tháng 6, cũng gồm nhiều công dân Pháp thiệt mạng.



Theo cảnh sát Comoros, quốc gia này không có khả năng cứu hộ trên biển.[11] Hai máy bay quân sự Pháp và một chiếc tàu thủy đã bắt đầu tìm kiếm chính thức chuyến bay 626.[3] Họ đã được phái đến từ Réunion và Mayotte.[5] Comoros bao gồm ba đảo núi lửa: Grande Comore, đảo chính, Anjouan và Moheli. Quốc gia này nằm ở eo biển Mozambique, 190 km về phía tây bắc Madagascar và một khoảng cách tương tự về phía đông của lục địa châu Phi.[12]

Mảnh vỡ đã được phát hiện ngoài khơi thị xã Mitsamiouli, gồm một vài thân thể và nhiều mảnh vụn trôi nổi trên biển.[13] Một cô gái 12 tuổi được phát hiện sống sót đang bơi giữa các xác chết và mảnh vỡ. Các cô gái tuổi 12 năm đã trôi nổi trên một mảnh vụn cho 13 giờ. Cô đã hoàn toàn khỏa thân và không có áo phao hoặc. Một số ngư dân tìm thấy cô và đưa cô trên tàu. Họ cung cấp cho cô và thức ăn chăn nóng. Cô gái đã được kiểm tra trong bệnh viện và có vẻ như không có thương tích nghiêm trọng.[1]

BEA gửi một nhóm điều tra tới, đi cùng với các chuyên gia của hãng Airbus để trợ giúp điều tra nguyên nhân vụ tai nạn.[14]



Có 142 hành khách và 11 phi hành đoàn trên máy bay. Người ta tin rằng, phần lớn hành khách có quốc tịch Comoros và Pháp dù cũng có các công dân của Canada, Ethiopia, Indonesia, Maroc, người Ả Rập Palestin, của tỉnh Judea và Samaria của Philippines và Yemen trên máy bay.[15] Một nguồn tin sân bay cho rằng 66 hành khách có quốc tịch Pháp nhưng nhiều người trong số họ là công dân Pháp-Comoros.[3][16] Nhiều người đã là cư dân của Marseille, một thành phố Pháp với số lượng lớn người Comoros, về nhà để đi kỳ nghỉ. Tuần xảy ra tai nạn là tuần bắt đầu kỳ nghỉ hè chủ học sinh Pháp.[2] Hai người khác trên máy bay được cho là người châu Âu,[3][13][16][17] và một tiếp viên hàng không được xác nhận là người Indonesia.[18]



 Pháp: Bộ trưởng Giao thông Pháp Dominique Bussereau nói "Một vài năm trước, chúng tôi đã cấm chiếc máy bay này vào không phận quốc gia vì chúng tôi tin rằng nó có một số bất thường về thiết bị kỹ thuật." [19]





Comments

Popular posts from this blog

Căn cứ không quân MacDill - Wikipedia

Lối vào cổng chính trước khi cập nhật Căn cứ không quân MacDill Michael Moffitt Cơ sở tiếp khách của khách. Dành riêng vào năm 2002 cho Lt Col Michael Moffitt, USAF (Ret) Căn cứ không quân MacDill ( MacDill AFB ) (IATA: MCF ICAO: [19459] FAA LID: MCF ) là một cài đặt Không quân Hoa Kỳ hoạt động nằm 4 dặm (6,4 km) về phía nam-tây nam của trung tâm thành phố Tampa, Florida. "Cánh máy chủ" cho MacDill AFB là Cánh cơ động số 6 (6 AMW), được giao cho Không quân thứ mười tám (18AF) của Bộ Tư lệnh Không quân (AMC). 6 AMW được chỉ huy bởi Đại tá Stephen Snelson. [3] Tổng quan [ chỉnh sửa ] 6 AMW tại MacDill AFB vận hành 16 KC-135R Stratotankers và ba máy bay C-37A cung cấp hỗ trợ nhiệm vụ hàng ngày cho hơn 3.000 nhân viên trong bộ chỉ huy trực tiếp của mình, cùng với hơn 50 đối tác nhiệm vụ bao gồm hơn 12.000 nhân viên, bao gồm Bộ Tư lệnh Trung ương Hoa Kỳ (USCENTCOM), Bộ chỉ huy hoạt động đặc biệt của Hoa Kỳ (USSOCOM) , Bộ Tư lệnh Trung tâm Lực lượng Hàng hải Hoa K…

Dulce et Decorum Est – Wikipedia tiếng Việt

Dulce et Decorum est – là bài thơ của nhà thơ Anh Quốc Wilfred Owen viết năm 1917 và được công bố năm 1921, sau khi nhà thơ đã hy sinh tại một trận đánh vào năm 1918 trong cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Bài thơ có 28 dòng. Đầu tiên, đây là một bức thư riêng nhưng sau Wilfred Owen đã quyết định công bố đến đông đảo bạn đọc.
Bài thơ bắt đầu bằng hình ảnh những người lính trận mạc băng qua bùn lầy, khói lửa của chiến tranh trở về phía sau… Mệt mỏi và bị hơi độc tấn công… Một người trong số họ bị chết vì trúng khí độc… Khổ cuối là những lời kêu gọi chống chiến tranh. Tác giả dùng câu danh ngôn của đại thi hào Horace thời La Mã cổ đại: Dulce et decorum est/ pro patri mori (Được chết vì tổ quốc/ sung sướng và ngọt ngào thay). Bài thơ được viết bằng một tình cảm chân thành và chính điều này đã làm cho nó trở thành một trong những bài thơ chống chiến tranh nổi tiếng nhất.


Dulce et Decorum Est

Bent double, like old beggars under sacks,
Knock-kneed, coughing like hags, we cursed through …

PETN – Wikipedia tiếng Việt

PETN (pentaerythritol tetranitrat, tên thường gọi: penthrit; công thức hóa học: C(CH2ONO2)4) là một trong số những chất nổ mạnh nhất đã biết, nó nhậy nổ ma sát và nhậy nổ chấn động hơn TNT, không bao giờ sử dụng một mình làm thuốc dẫn nổ. PETN ban đầu được dùng làm thuốc dẫn nổ và thuốc nổ chính của đạn nhỏ, nay nó được dùng làm thuốc nổ sau trong kíp nổ, được dùng làm thuốc lõi của dây truyền nổ.
Trong dược phẩm, PETN được dùng làm thuốc dãn mạch như glyceryl trinitrat, "lentonitrat", là PETN nguyên chất.[1]



Là một chất hóa học bền. Bảo quản vận chuyển dễ hơn RDX. Tan mạnh trong methyl axetat, có thể phân hủy trong acetone, tan một ít trong ethanol và benzene.
Tốc độ truyền nổ của PETN khi mật độ 1,7 g/cm³ là 8.400 m/s. Mật độ tối đa của tinh thể khoảng 1,773 g/cm³, chảy ở 141 °C.
Các thông số kỹ thuật:


PETN không phải là một chất có sẵn trong tự nhiên, nên nó ảnh hưởng không tốt với môi trường. PETN bị phân hủy bởi vi khuẩn, khi nó thải ra từ phân hay nước tiểu chưa xử lý, hoặc…